Họa sĩ Vũ Trường Chí sinh năm 1985 tại Quảng Ngãi. Sau khi tốt nghiệp đại học, anh từng loay hoay với những lựa chọn cho cơm áo và sự nghiệp. Họa sĩ Vũ Trường Chí chính thức gắn bó với cây cọ từ năm 2009, và từng thử nghiệm nhiều bút pháp khác nhau. Suốt thời thanh xuân bộn bề khám phá thế giới sắc màu, họa sĩ Vũ Trường Chí mạnh dạn giới thiệu những tác phẩm ưng ý trong triển lãm cá nhân đầu tiên.
Họa sĩ Vũ Trường Chí. Ảnh: NVCC.
Triển lãm cá nhân lấy tên gọi chỉ duy nhất một chữ “Tìm”. Vì sao như vậy? Họa sĩ Vũ Trường Chí chia sẻ: “Tôi mong có thể đã tìm ra được một cái gì đó. Tôi quan niệm rằng vẽ không phải là kết thúc mà là tìm, tìm cảm xúc chân thật nhất, tìm cho mình lối đi riêng, tìm về đúng bản thể của mình. Tôi không thích tả mà chủ yếu thể hiện ý niệm, để người xem đứng lâu hơn, ngẫm nhiều hơn thấy”.
"Tôi" của Vũ Trường Chí.
Xem tranh Vũ Trường Chí, giới mộ điệu được dự phần khám phá những chuyển động cuộc sống. Những dòng chảy miên man, những thay đổi tất yếu, những sự vật kỷ niệm, những tâm trạng bịn rịn, những ánh mắt lưu luyến… Triển lãm “Tìm” là một câu chuyện vướng mắc và tương tác với nhiều câu chuyện. Để mỗi người thấy bản thân đang hiện diện, đang hao mòn, đang nuối tiếc.
"Chờ biển" của Vũ Trường Chí.
Sắc màu của họa sĩ Vũ Trường Chí không quá rực rỡ cũng không quá trầm mặc. Mỗi bức tranh đều gợi lên một suy tư về lẽ đời, vừa gần gũi vừa mong manh. Họa sĩ Vũ Trường Chí bày tỏ: “Đề tài yêu thích của tôi là hình ảnh con người, đặt biệt là thích quan sát về khuôn mặt cảm xúc trạng thái vì mình nghĩ có lẽ khuôn mặt người là bí ẩn nhất. Chất liệu chính của tôi là acrylic và tranh in khắc giấy”.
"Giỏ đỏ" của Vũ Trường Chí.
Triển lãm “Tìm” của họa sĩ Vũ Trường Chí nhận được nhiều sự đồng cảm từ bạn bè và công chúng. Nhà nghiên cứu mỹ thuật Lý Đợi đánh giá: “Xem triển lãm “Tìm”, vẫn thấy việc mải mê đi tìm và sẽ còn tìm lâu dài nữa, nhưng chính những va chạm từ cuộc trưng bày cá nhân đầu tiên này sẽ giúp Vũ Trường Chí thoát ra bớt những băn khoăn, tù túng vốn có.
"Tìm" của Vũ Trường Chí.
Thế giới tranh của Vũ Trường Chí, tạm gọi thế, là việc tìm lại những ký ức quê cũ trong xô đẩy thị dân, là sự hoang hoải trong việc tìm kiếm sự trở thành con người đô thị của các nông dân vào phố... Những ai ở quê đủ lâu, vào thành phố mà còn nhớ quê quay quắt, thì sẽ dừng lại lâu hơn trước tranh của Vũ Trường Chí.
"Phố" của Vũ Trường Chí.
Ký ức ấy từng là một chủ đề khá phổ biến của tranh Việt cuối thế kỷ 20, khi đất nước được xóa bỏ cấm vận, tiến trình đô thị hóa nổ ra. Về sau, khi các phương tiện đi lại và nghe nhìn thay đổi mạnh, chủ đề này cũng thay đổi theo, nơi ký ức quê kiểng trở thành kiểu hương xa, du lịch hoặc mơ mộng. 20 năm của việc thay đổi một chủ đề lớn, cũng là 20 năm mà Vũ Trường Chí băn khoăn đi tìm con đường hội họa cho chính mình. Khó khăn và thất bại không ít, nhưng chính khuynh hướng thật thà trong cách nhìn và cảm xúc, lại làm nên chút hương vị của tranh Vũ Trường Chí”.












![Tái sinh nghề truyền thống: [Bài cuối] Tương lai làng nghề kỳ vọng ở thế hệ trẻ](https://t.ex-cdn.com/nongnghiepmoitruong.vn/480w/files/content/2026/07/06/tai-sinh-nghe-truyen-thong-bai-cuoituong-lai-lang-nghe-ky-vong-o-the-he-tre-192200_246-221604.jpeg)










