| Hotline: 0983.970.780

Đối diện nỗi buồn để không khóc giữa nhân gian

Thứ Ba 07/07/2026 , 11:02 (GMT+7)

Đối diện nỗi buồn là một tâm trạng mà mọi người đều từng trải qua, nhưng không phải ai cũng biết cách ứng phó hữu hiệu để tìm lại niềm vui cuộc sống.

Đối diện nỗi buồn không thể dùng phương pháp cầu nguyện để nó biến mất thật nhanh. Đại đức Thích Đồng Tâm “Không khóc giữa nhân gian” cho rằng đối diện nỗi buồn là một chỉ số đo lường bản lĩnh của mỗi cá nhân. Đối diện nỗi buồn không có gì đáng sợ, quan trọng nhất vẫn là thái độ đi qua nỗi buồn thật nhẹ nhàng và thật nhân ái.

Đại đức Thích Đồng Tâm. Ảnh: TL.

Đại đức Thích Đồng Tâm. Ảnh: TL.

Đại đức Thích Đồng Tâm tốt nghiệp thạc sĩ ngành Địa lý Kinh tế Xã hội của Trường ĐH KHXH&NV TP.HCM và công tác giảng dạy tại đây ba năm, trước khi xuất gia tu học. Sau ba tập sách “Sát na này là thiên thu”, “Tịch tịnh” và “Đủ duyên ta lại tương phùng”, đại đức Thích Đồng Tâm viết cuốn “Không khóc giữa nhân gian” để chia sẻ kỹ năng đối diện nỗi buồn.

Cuộc đời giống như quy luật của thiên nhiên, có ngày nắng thì phải có ngày mưa. Một bông hoa qua cơn gió lớn không phải vì nó cứng cáp hơn bão, mà vì nó biết cúi xuống. Con người cũng vậy. Có những nỗi buồn chỉ bớt dữ dội khi ta ngừng chống lại nó và bắt đầu hiểu nó đến từ đâu. Nỗi buồn, nếu được nhìn cho thấu, có thể khiến ta chậm lại, bớt ảo tưởng về những điều bền chắc, và trưởng thành hơn sau mất mát.

Xuyên suốt cuốn sách “Không khóc giữa nhân gian”, đại đức Thích Đồng Tâm thường dùng hai chữ “người thương” để gọi bạn đọc của mình. Đó không phải là cách gọi thân mật giữa hai người có tình cảm riêng tư, mà là lời thì thầm dành cho bất cứ ai đã từng đi qua đau khổ, đang bị bão tố cuộc đời bủa vây, hay vẫn còn lang thang, mỏi mệt, chưa biết tựa vào đâu giữa dòng đời. Cách gọi ấy khiến giọng văn mềm hơn. Người đọc không có cảm giác đang nghe một bài giảng, mà như đang được ai đó ngồi xuống nói cùng mình.

Tác giả không viết để kéo người đọc chìm sâu hơn vào nỗi buồn, mà để gợi một cách đi qua nó nhẹ hơn: không tự trách, không níu kéo, cũng không xem những vết sẹo trong lòng là điều vô nghĩa: “Mang trong lòng một nỗi buồn không có gì là sai. Buồn không có nghĩa là yếu đuối, càng không có nghĩa là thất bại. Bạn đang cảm nhận một nỗi buồn nghĩa là bạn đang có đủ bản lĩnh, đủ sự mạnh mẽ và trí tuệ để trải nghiệm nỗi buồn ấy, nghĩa là bạn đang bắt đầu bước đi trên con đường giác ngộ”

Đối diện nỗi buồn, không thể quên hai chữ “buông bỏ”. Có những chuyện ta biết càng giữ càng đau, nhưng vẫn không nỡ đặt xuống. Giống như một chiếc răng đã lung lay từ lâu, ta biết nó khiến mình đau, nhưng vẫn sợ nhổ bỏ vì nghĩ rằng sẽ còn đau hơn. Chỉ khi đủ can đảm buông xuống, ta mới nhận ra điều mình sợ hãi bấy lâu lại chính là con đường mang đến sự nhẹ nhõm.

Một cẩm nang hướng dẫn đối diện nỗi buồn. Ảnh: NXB.

Một cẩm nang hướng dẫn đối diện nỗi buồn. Ảnh: NXB.

Sự buông bỏ trong “Không khóc giữa nhân gian” không phải là quay lưng với mọi thứ, cũng không phải là ngừng yêu thương hay mặc kệ cuộc đời. Buông bỏ là nhận ra có những điều đã hết duyên, và mình không thể giữ mãi bằng sự cố chấp. Mỗi lần đặt xuống được một điều, lòng ta lại sáng ra một chút.

Mỗi lần dám nhìn thẳng vào nỗi đau, ta bớt bị nó kéo đi một chút: “Đừng cố níu lại những mùa hoa rụng. Cũng đừng trách cơn gió đã cuốn đi những gì tươi đẹp khỏi tay mình. Cuộc đời không lấy gì từ mình hết. Cuộc đời chỉ mang đến cho mình những bài học. Một khi học ra được bài học đó, ta sẽ hiểu rằng mọi sự xảy ra đều đúng và tốt cả”.

Đại đức Thích Đồng Tâm nhiều lần nhắc nhở quay lại với hiện tại, vì chỉ ở đó ta mới thôi bị quá khứ và những điều chưa tới làm cho kiệt sức. Như mưa đến rồi tạnh, hoa nở rồi tàn. Không có điều gì ở lại chỉ vì ta muốn giữ. Có lẽ điều đáng quý không phải là giữ được mọi thứ, mà là sau những đổi thay, lòng mình vẫn còn một chỗ để trở về.

Tất nhiên “Không khóc giữa nhân gian” không phải tiên dược làm nỗi buồn biến mất. Nhưng nó nhắc người đọc rằng nỗi buồn không nhất thiết phải là thứ ta ghét bỏ hay xấu hổ. Và biết đâu, chính khi ta thôi chống lại nó, ta mới thấy trong mình vẫn còn một chỗ đủ yên để đứng lại: “Ta sẽ không khóc giữa nhân gian, không phải vì ta né tránh nỗi buồn, mà bởi vì sau nỗi buồn, ta đã học được cách đi qua nó trong bình an. Không dằn vặt, không tiếc nuối, không trách người và cũng không trách chính ta”.

Xem thêm
Đau dạ dày đừng bỏ qua những lời cảnh báo mơ hồ

Đau dạ dày thường có những triệu chứng khác nhau, nhưng nếu không cẩn thận sẽ dẫn đến sự xuất hiện khối u ác tính kèm hạch di căn diện rộng.

Trẻ em nghỉ hè và những câu chuyện bi hài của người lớn

Trẻ em nghỉ hè không còn là sự mơ mộng ‘chín mươi ngày nhảy nhót ở miền quê’ như cách đây một thế kỷ, mà nảy sinh nhiều hệ lụy cho phụ huynh.

Người trẻ đột quỵ không còn là hiện tượng cá biệt

Người trẻ đột quỵ trở thành nỗi lo cho sức khỏe cộng đồng, khi một doanh nhân nổi tiếng lĩnh vực ẩm thực, vừa ra đi ở tuổi 34 vì tai biến mạch máu não.

Chúng ta ở quãng nào?

Nhiều người vẫn chép miệng tiếc nuối 'Sao thời xưa nghèo mà yên thế?'. Có thể họ muốn nói đến thời bao cấp chăng?

Sốt xuất huyết trên nền đái tháo đường, bệnh nhân phải lọc máu liên tục

Bệnh nhân mắc sốt xuất huyết Dengue trên nền đái tháo đường tuýp 2 rơi vào sốc, rối loạn đông máu, suy tuần hoàn và phải lọc máu cấp cứu để duy trì sự sống.

Tâm sen được dùng để trị bệnh mất ngủ như thế nào?

Tâm sen có thể xem như một loại thảo dược có công dụng hàng đầu trong việc điều trị bệnh mất ngủ, mà nguồn nguyên liệu rất dễ kiếm khắp ba miền.

Bình luận mới nhất

Đối diện nỗi buồn để không khóc giữa nhân gian
Nghệ thuật sống 1 tuần trước