Đất và người nơi ấy!

Trần Mạnh Báo - Thứ Hai, 16/01/2023 , 06:07 (GMT+7)

Cuộc đời tôi đã hơn 70 năm và đã từng đi qua, sống, chiến đấu, làm việc trên dải đất Bắc Trung bộ nhiều năm liền với bao kỷ niệm sâu sắc!

Nói về mảnh đất Bắc Trung bộ, chúng ta nhận ra ngay đây là vùng “địa linh nhân kiệt”, giàu truyền thống cách mạng, phong phú tài nguyên, văn hoá đặc sắc, phong cảnh hữu tình và những con người hào kiệt, giàu lòng nhân ái, chí nghĩa, chí tình.

Nơi cho tôi tình yêu thương và cơ hội cống hiến

Ngay từ thuở nhỏ, ngồi trên ghế nhà trường tiểu học tôi đã được biết đến những anh hùng dân tộc như Lê Hoàn, Lê Lợi đến các nhà cách mạng tiền bối như Phan Bội Châu, Nguyễn Sinh Sắc, các Tổng Bí thư của Đảng như đồng chí Trần Phú, Hà Huy Tập, Lê Hồng Phong... Và lịch sử Việt Nam hiện đại hơn một thế kỷ qua luôn gắn liền với tên tuổi và sự nghiệp của Chủ tịch Hồ Chí Minh - Danh nhân văn hóa thế giới, Đại tướng Võ Nguyên Giáp, Tổng Bí thư Lê Duẩn và rất nhiều lãnh tụ cách mạng khác... Có thể nói thời kỳ nào vùng đất Bắc Trung bộ cũng gắn liền với những con người làm nên lịch sử đất nước.

Anh hùng Lao động Trần Mạnh Báo - Chủ tịch kiêm Tổng Giám đốc ThaiBinh Seed luôn hòa mình giữa những người nông dân chât phác để thấu hiểu mong muốn của họ. Ảnh: Hoa Lúa.

Trong cuộc đời hơn 70 năm của mình, tôi có nhiều năm liền gắn bó với mảnh đất và con người nơi đây. Những kỉ niệm tốt đẹp và sâu đậm nhất của tôi cũng gắn liền với mảnh đất và con người Bắc miền Trung. Từ khi ngồi ghế nhà trường, trong khói lửa chiến tranh đến sự nghiệp xây dựng đất nước, tôi đã có những người thầy, người bạn, đồng đội, đồng nghiệp khơi dậy cho tôi động lực, tình yêu thương và cơ hội cống hiến.

"Nhất tự vi sư, bán tự vi sư”. Câu này tôi học được từ thầy Nguyễn Khoa Kỳ. Đó là buổi học đầu tiên tôi gặp thầy. Thầy giới thiệu “tôi quê Nam Thanh, Nam Đàn, Nghệ An...”.  Nói đến từ “Nam Đàn” tôi reo lên: “Thầy cùng quê Bác Hồ”.

Ngay từ nhỏ tôi đã nghe, đã đọc về Bác Hồ (Người là biểu tượng chân lý sống của cả đời tôi). Cả tiết học toán đầu tiên thầy chỉ nói về “đạo làm người”. Thầy nói không học không làm được việc lớn, nhưng muốn học tốt thì trò phải tôn trọng thầy. “Một chữ cũng là thầy, nửa chữ cũng là thầy”. Cái nghĩa câu này sâu sắc lắm.

Thời đó chiến tranh phá hoại của giặc Mỹ tàn phá ác liệt. Khu IV là tiền đồn của miền Bắc, vì vậy là trọng điểm đánh phá của giặc xâm lược. Chúng muốn chia nước ta ra làm hai miền bằng bom đạn để chặn đường chi viện từ Bắc vào Nam. Vì vậy, sau khi học xong, thầy Kỳ cũng như nhiều thầy cô khác được chuyển ra phía Bắc dạy học. Từ đó thầy trò chúng tôi gắn bó với nhau.

Thầy ở trọ nhà một người bạn cùng làng với tôi. Có lần thầy ốm, chúng tôi phải dùng võng khiêng thầy quãng đường 6 - 7km nhập viện nơi sơ tán. Sau này khi tôi đi bộ đội, thầy làm tặng bài thơ mà đến bây giờ tôi vẫn còn giữ dù giấy đã rách theo thời gian.

Hòa bình lập lại, đất nước đổi mới, tôi cũng như nhiều người lính, tiếp tục hành trình vì sự nghiệp quê hương, đất nước. Ngành giống đã cho tôi nhiều cơ hội để mở mang tầm nhìn và phát triển mọi mặt, trong số đó có sự chia sẻ của truyền thông.

Anh hùng Trần Mạnh Báo dành hơn nửa cuộc đời gắn bó với nông dân và những cánh đồng. Ảnh: Hoa Lúa.

Tại một hội nghị tổng kết sản xuất tổ chức ở TP Vinh, Nghệ An, sau buổi lễ, ti vi đưa tin tôi phát biểu. Thế là mấy hôm sau tôi nhận được lá thư từ bưu điện, trên phong bì ghi chữ viết tay, nét chữ quen quen.

Tôi mở thư ra nhìn mà nghẹn ngào xúc động vì đó là thư của thầy Hồ Quang Hiển quê Hương Sơn, Hà Tĩnh, thầy chủ nhiệm lớp 7. Trong thư thầy viết: “Báo ạ! Đã mấy chục năm rồi thầy vẫn luôn theo dõi từng bước đi của em. Hôm nay, thấy em phát biểu trên tivi thầy rất vui. Em đã trưởng thành từ một cậu lớp trưởng ngày xưa, một người lính và bây giờ là một nhà khoa học, một doanh nhân tận tâm với nông dân. Thầy rất tự hào về những người học trò như em”.

Người mẹ của đoàn quân ra trận

Trên đường vào chiến trường miền Nam và cái Tết đầu tiên khi xa tổ ấm gia đình năm 1969, tôi ở nhà ông Toàn xã Mai Lâm, huyện Tĩnh Gia (nay là thị xã Nghi Sơn), Thanh Hóa… Thời gian ngắn ngủi nhưng tình cảm của những bà mẹ âm thầm dành cho chúng tôi, những người lính hành quân ra trận thật sâu nặng.

25 năm sau, tôi đến thăm lại gia đình. Khi xe dừng lại (theo cảm tính) chúng tôi gặp một chị đi làm đồng, tôi hỏi thăm vào nhà ông Toàn, chị chỉ tay vào một căn nhà trước mặt nói: “Nhà ông Toàn đó, ông ấy mất rồi còn bà mẹ thôi anh ạ!”.

Tôi liền vào ngõ nhỏ. Một bà cụ ngồi dưới chân đống rơm lớn, tôi hỏi: “Thưa bác, đây có phải nhà bác Toàn không ạ?”.

- Anh là ai mà hỏi nhà ông Toàn?  

- Dạ thưa! Cháu là bộ đội ngày trước đi chiến trường qua đây có ở nhà bà ăn Tết năm 1969.

- Anh tên là gì?

- Dạ, cháu là Trần Mạnh Báo!  

- Tau nhớ rồi. Vậy còn hai thằng nữa đâu? Mà sao tau đợi không thấy thằng nào về? Tau nhớ tên mày, còn hai thằng kia cũng người Thái Bình giờ đang đâu Báo?

Nghe bà hỏi câu này tôi biết bà đã nhận ra tôi và nhớ lại những ngày ngắn ngủi chúng tôi ở nhà bà. Chúng tôi biết những người mẹ miền Trung đã đón tiếp, che chở, rồi tiễn đưa những đứa con miền Bắc vào chiến trường và mong các con trở về như những đứa con ruột thịt của mình.

Ông Trần Mạnh Báo luôn khát khao nghiên cứu để chọn tạo các giống lúa tốt cho người dân. Ảnh: Hoa Lúa.

Tôi thưa, đơn vị chúng con vào chiến trường, hai anh ở nhà mẹ cùng con không về nữa. Con bị thương về miền Bắc, không có điều kiện vào thăm lại ông bà và gia đình. Trong lòng chúng con luôn nhớ ơn sự giúp đỡ chở che của các ông bà, các cô bác đã coi chúng con như những đứa con của mình. Hôm nay, con mới đến thăm lại ông bà và các em được. Con xin lỗi vì sự chậm trễ này!

- Thôi mày vào nhà đi, ngồi uống nước rồi nói chuyện...

Vào nhà bà gọi cháu lấy nước chè mời khách rồi nói, chúng mày đi rồi mẹ rất buồn và cứ nghĩ chúng mày sẽ trở về. Cứ chờ đợi, hi vọng như thế và đã nghĩ chúng mày đã hi sinh rồi nên không thấy đứa nào quay lại. Hôm nay, mày đến thăm tau là quý rồi. Thế cũng toại nguyện là còn gặp được con trở lại. Rồi bà kể về những ngày tháng chiến tranh ác liệt sau khi chúng tôi vào Nam. Cuộc sống nghèo khó vượt lên để sống. Rồi ông mất, các con cái bà lớn lên, có đứa khỏe mạnh nhưng cũng có đứa ốm đau...  

Những chia sẻ của bà làm tôi suy nghĩ, nếu không có những người mẹ như vậy chăm lo, giúp đỡ và nâng bước cho những người lính trẻ thì làm sao họ có thể vượt qua những cuộc chiến ác liệt, khó khăn để đến ngày toàn thắng và trở về.

Đó chỉ là môt ví dụ mà tôi muốn chia sẻ về những người mẹ trên đường đi chiến trường. Còn bao nhiêu bà mẹ ở Thanh Hóa, Nghệ An, Hà Tĩnh, Quảng Bình… đã che chở, bảo vệ những người lính trong bom đạn. Họ chia sẻ từ củ khoai, từng con cá trích nướng để các con ấm lòng bước tiếp ra tiền tuyến, trong đó có tôi.

Khi gắn bó với nghề nông nghiệp, tôi gặp được những người đồng nghiệp thân thiết như anh em. Đó là anh Mai Văn Ninh, nguyên Bí thư Tỉnh ủy Thanh Hóa. Đầu những năm 90 của thế kỉ trước, khi tôi vào Nga Sơn, anh Ninh còn là cán bộ xã. Thế rồi anh em gắn bó với nhau “làm sao để thay đổi cơ cấu giống lúa cho bà con có đủ lương ăn”.

Câu nói đó đã cho tôi động lực, thôi thúc tôi khát vọng để nghiên cứu ra nhiều giống lúa tốt cho người dân. Rồi sau đó tôi vào Nghệ An, Hà Tĩnh, Quảng Bình gặp những người đồng nghiệp sâu nặng nghĩa tình như các anh Đinh Việt Hồng, Nguyễn Thọ Cảnh, Hồ Văn Sĩ, Hoàng Nghĩa Hiếu, Nguyễn Như Khôi, Lê Đình Sơn, Nguyễn Hữu Hoài… Họ là những người gắn bó mật thiết với người nông dân và ngành nông nghiệp. Tôi có cơ duyên với họ vì nghĩa tình miền đất ấy.

Sao tôi có thể quên được, trong chiến trường người em kết nghĩa của tôi Hàn Thanh Bình ở thôn Bái Môn, xã Quảng Văn, huyện Quảng Xương, Thanh Hóa. Trên đường vào Nam vượt qua đỉnh Trường Sơn, ngồi trên đỉnh núi đá tai mèo, Bình nói “sau ngày thống nhất đất nước anh em mình nhất định sẽ về học Đại học Nông nghiệp anh nhé”. Nhưng lời nguyện ước đó chỉ thực hiện được một nửa vì Bình không trở về. Nên tôi phải nỗ lực để thực hiện lời hứa với em. Sau khi ở chiến trường về tôi đã nhiều lần đến thăm mẹ của Bình. Bà và các anh chị coi tôi như con trong gia đình. Một người đồng đội nữa là Nguyễn Văn Khởi quê Ngọc Lặc, Thanh Hóa bị thương 6 lần vẫn không muốn trở lại phía sau...

Trần Mạnh Báo
Tin khác
Bí quyết giữ nghề ở làng trống ven sông Vàm Cỏ Tây
Bí quyết giữ nghề ở làng trống ven sông Vàm Cỏ Tây

Những chiếc trống của làng trống Bình An đang có chỗ đứng vững chắc trên thị trường nhờ những nghệ nhân tài hoa, nhưng nơi đây đang mong mỏi lớp người kế nghiệp.

Cụ Kép Trà đã mắng khéo đội ngũ quan lại triều Nguyễn thế nào?
Cụ Kép Trà đã mắng khéo đội ngũ quan lại triều Nguyễn thế nào?

Cụ Kép Trà tài năng, đức độ, lại có chút ngạo nghễ, bất cần đời. Nhân một buổi bình Truyện Kiều, các quan lại cho rằng cụ mượn thơ mắng quan lại Triều Nguyễn

Xóa rào cản ngôn ngữ cho trẻ em đồng bào khi vào lớp 1
Xóa rào cản ngôn ngữ cho trẻ em đồng bào khi vào lớp 1

Bằng nhiều giải pháp, Tây Ninh đang nỗ lực xóa rào cản ngôn ngữ cho trẻ em dân tộc thiểu số trước khi vào bậc tiểu học.

Tuần phủ Lê Trung Ngọc với việc bảo tồn di tích
Tuần phủ Lê Trung Ngọc với việc bảo tồn di tích

Lê Trung Ngọc là vị quan có tinh thần dân tộc cao và rất có ý thức trong việc bảo tồn văn hóa, di sản, cổ tích của dân tộc.

Xoá rào cản ngôn ngữ: [Bài 2] Tiếng Việt mở lối tri thức
Xoá rào cản ngôn ngữ: [Bài 2] Tiếng Việt mở lối tri thức

Tây Ninh Ở sóc Chăm Tân Ninh, rào cản ngôn ngữ dần được tháo gỡ khi trẻ em tiếp cận tiếng Việt từ sớm, tạo nền tảng tri thức và tương lai bền vững.

Xóa rào cản ngôn ngữ [Bài 1] Chiến lược dài hơi từ lớp học tiếng Việt
Xóa rào cản ngôn ngữ [Bài 1] Chiến lược dài hơi từ lớp học tiếng Việt

Tây Ninh Nghị quyết 43/2025/NQ-HĐND là giải pháp chiến lược, giúp trẻ em dân tộc thiểu số xóa rào cản ngôn ngữ, tạo nền móng vững chắc cho hành trình tri thức hóa nông dân địa phương.

Trẩy hội đền Hùng
Trẩy hội đền Hùng

Ngày mồng mười tháng ba - ngày giỗ Tổ Hùng Vương - chính là ngày kỉ niệm trong lịch sử quốc dân ta đó…

Hà Huy Thanh và triết lý tình thương
Hà Huy Thanh và triết lý tình thương

Hà Huy Thanh dù trên cương vị là người viết sách hay doanh nhân thì triết lý chung mà anh theo đuổi chỉ có một vấn đề duy nhất là triết lý tình thương.

Cù lao Rùa có một thư viện tư nhân độc đáo
Cù lao Rùa có một thư viện tư nhân độc đáo

Cù lao Rùa bình yên giữa dòng sông Đồng Nai bao bọc, đang trở thành một điểm sáng văn hóa đọc, với thư viện tư nhân của nhà báo Mai Sông Bé.

Nhà thơ Vũ Từ Trang, thi sĩ Bắc Ninh ‘toàn tòng’
Nhà thơ Vũ Từ Trang, thi sĩ Bắc Ninh ‘toàn tòng’

Vũ Từ Trang trong tâm trí bạn văn, là một người chỉnh chu, không ồn ào, ngay cả thế sự cũng âm thầm ưu phiền.

Đính chính nhỏ về một bài thơ của Phan Khôi trong 'Nhà văn hiện đại'
Đính chính nhỏ về một bài thơ của Phan Khôi trong 'Nhà văn hiện đại'

Bài thơ 'Viếng mộ ông Lê Chất' của học giả Phan Khôi trong tuyển tập 'Nhà văn hiện đại' năm 1942 có chút nhầm lẫn so với tài liệu lưu trữ gốc được số hóa.

Sinh từ và những người được lập sinh từ trong lịch sử Việt Nam
Sinh từ và những người được lập sinh từ trong lịch sử Việt Nam

Lập sinh từ là đỉnh cao của vinh danh trong văn hóa Việt Nam xưa, là phần thưởng quý giá hơn mọi sắc phong của triều đình vì sinh từ xuất phát từ lòng dân.