"Nhà văn hiện đại" Quyển Nhất, Nhà xuất bản Tân Dân 1942.
“Nhà văn hiện đại” của Vũ Ngọc Phan được Nhà xuất bản Tân Dân in năm 1942, gồm 4 quyển, sau này được tái bản nhiều lần. Bộ sách như cuốn cẩm nang để tìm hiểu về các tác giả văn học Việt Nam giai đoạn nửa đầu thế kỉ XX, đúng như có ý kiến đã nhận xét: “Thông qua tác phẩm của các nhà văn, ông đã dựng lên bức tranh phong phú của văn học Việt Nam nửa đầu thế kỉ XX. Cách nhận xét góp ý sắc sảo, tinh tế, khen chê có căn cứ, có lý, có tình - tỏ ra công bằng, vô tư - chứng tỏ người viết hiểu biết rộng và chắc với thái độ nghiêm túc, thận trọng” (Phan Văn Thạnh).
Có lẽ, cũng từ bộ sách này của Vũ Ngọc Phan mà bài thơ “Viếng mộ ông Lê Chất” của học giả Phan Khôi được nhiều người biết đến và trích dẫn lại nhiều lần.
Ngày nay, với tình hình số hóa và công bố tài liệu lưu trữ đa dạng phong phú của các thư viện, trung tâm lưu trữ trong nước và ngoài nước, chúng ta có điều kiện được tiếp cận với các tài liệu gốc để đối chiếu, so sánh (đây là một sự may mắn và thuận lợi rất nhiều về tài liệu so với thời kì những năm nhà văn Vũ Ngọc Phan viết bộ Nhà văn hiện đại), thì thấy nhà văn Vũ Ngọc Phan có một chút nhầm lẫn nhỏ khi trích dẫn nguyên văn bài thơ “Viếng mộ ông Lê Chất” của Phan Khôi. Nay xin được đính chính lại.
Khi viết về Phan Khôi, nhà văn Vũ Ngọc Phan viết: “Tôi nói Phan Khôi là một thi sĩ có biệt tài là nói có căn cứ không phải nói vu vơ. Hãy đọc bài thơ sau này là một bài thơ sách họa của ông, đăng trong Báo Thực nghiệp năm 1921.
Viếng mộ ông Lê Chất
Bình Tây trấn Bắc sử nghìn thu,
Ấy cỏ mờ rêu đất một u
Ấy dũng ấy trung là thế thế!
Mà ân mà nghĩa ở mô mô!
Chim gào hờn sót xuân ầm ỹ
Hùm thét oai lưa gió vụt vù
Cái chuyện anh hùng ai giở đến
Hồ Tây còn vẳng tiếng chuông bu.
Học giả Phan Khôi trên trang TĐ Việt Nam học số hóa.
Thật là một bài thơ mà vận rất oái oăm và ý rất chặt chẽ. Đọc lên nó có một giọng ai oán thê thảm như cái vang ngân của tiếng chuông chùa “bu lu bi li” trên mặt nước Hồ Tây. Lời lại rất cứng, cứng cáp, có cái giọng cảm khái, bất bình trong hai câu tam, tứ. Cuối câu đầu bằng ba chữ “sử nghìn thu” và câu cuối kết bằng ba chữ “tiếng chuông bu” gây nên một âm điệu rất buồn, làm cho bài thơ thêm giọng thê lương. Những chữ “thế thế”, “mô mô”, “chim gào”, “hùm thét” đưa lời thơ lên rất mạnh…” {Nguồn: Vũ Ngọc Phan, Nhà văn hiện đại, Quyển 2, NXB Vĩnh Thịnh, 1951, trang 80, 81}.
Trong đoạn này nhà văn Vũ Ngọc Phan có hai chút nhầm lẫn nhỏ.
Một là bài thơ “Viếng mộ ông Lê Chất” của Phan Khôi không đăng trên Báo Thực nghiệp năm 1921 mà vào năm 1923. Cụ thể đăng trong số báo 727, ngày 21/3/1923. Trong phần ghi chú viết dưới bài thơ đăng báo đó, học giả Phan Khôi có nói rất rõ: “Mộ ông Lê Chất ở trại Hàng Hoa, tức vườn Bách Thú. Mộ xây bằng vôi, quy mô hẹp nhỏ, có bia. Bia không có tên người dựng, chừng của Chính phủ Bảo hộ thì phải. Bia lược kể rằng lúc lập vườn Bách thú, dời một ngôi mộ hoang, thấy dưới có phiến đá chôn trạm khắc ba chữ “Hậu quân Chất”, biết là một vị công thần khai quốc rất trọng yếu của Bản triều, thì Chính phủ liền xây mộ lại như bây giờ. Ngày 18 Mars {tức tháng 3} 1923, tác giả đến viếng, thấy cái cảnh thê lương mà cảm thay!... (Chương Dân tự chú).”
Ngày 18/3/1923 tác giả Phan Khôi (Chương Dân) đến viếng mộ, làm thơ cảm khái, đến ngày 21/3/1923, Thực nghiệp dân báo đăng bài thơ. Như vậy, từ lúc thăm mộ đến lúc thơ đăng báo cách nhau chỉ đúng 3 ngày.
Hai là nhà văn Vũ Ngọc Phan có một số nhầm lẫn khi trích dẫn bài thơ “Viếng mộ ông Lê Chất”. Nguyên văn bài thơ của Phan Khôi đăng trên báo Thực nghiệp ngày 21/3/1923 như sau:
Viếng mộ ông Lê Chất
Bình Tây trấn Bắc sử nghìn thu;
Áy cỏ mờ rêu đất một u.
Ấy dũng ấy trung là thế thế,
Mà ân mà nghĩa ở mô mô?
Chim gào di hận xuân âm ỷ;
Hùm thét dư uy gió vụt vù
Cái chuyện anh hùng ai giở đến,
Hồ Tây văng vẳng tiếng chuông bu.
(Chương Dân).
Đối chiếu bản in trong sách của Vũ Ngọc Phan và bản in trên báo Thực nghiệp năm 1923, ta thấy có một số điểm khác.
Câu 2: “Áy cỏ” => Nhà văn hiện đại (NVHĐ) in thành “Ấy cỏ”
Câu 5: “Chim gào di hận” => (NVHĐ) in thành “Chim gào hờn sót”; “xuân âm ỷ” bị nhầm thành “xuân ầm ỹ”
Câu 6: “Hùm thét dư uy” => (NVHĐ) in thành “Hùm thét oai lưa”
Câu 8: “Văng vẳng” => (NVHĐ) in thành “còn vẳng”
Nhà nghiên cứu Lại Nguyên Ân khi biên soạn cuốn “Phan Khôi - Tác phẩm đăng báo 1917-1924” trích theo Vũ Ngọc Phan: Nhà văn hiện đại, Quyển hai; Bản tái bản: Nxb. Khoa học xã hội, H.-Tp.HCM., 1989, tập Một, tr. 241 nên cũng bị nhầm tương tự, và vì thế tác giả Lại Nguyên Ân cũng đặt dấu chấm hỏi cho ngày, tháng ra đời của bài viết trên báo Thực nghiệp và cũng tin vào số liệu năm 1921.
Thật ra theo dõi Báo Thực nghiệp trong năm 1923, chúng ta còn thấy nhiều tác giả khác đã họa lại bài thơ "Viếng mộ ông Lê Chất" của Phan Khôi như Hải Khách, Tố Liên, Thượng Khánh Hà Văn Đốc, Nguyễn Đạt - Nguyễn Vy, Bình Hải T.Q.N, Thượng Đình cư sĩ, Ngọc Vân và Ngọc Liên. Trong đó, xin dẫn bài thơ họa của tác giả Hải Khách, tức Trần Huy Liệu, đăng trên báo Thực nghiệp số 732 ngày 27/3/1923:
Bóng tà, cỏ áy, đất mờ rêu,
Ngán nỗi tang thương, khách cựu triều
Tiếng trống bình Tây cơn gió thoảng
Ngọn cờ trấn Bắc áng mây treo.
Non sông nghĩa cũ còn lai láng,
Bia tượng duyên thừa bỗng vắng teo!
Oanh liệt khí thiêng đâu đó tá?
Nghìn thu văng vẳng nước hồ reo.
Nhà báo, học giả Phan Khôi nghiên cứu và viết đăng báo nhiều về nhân vật lịch sử thời Nguyễn cận đại như: Tôn Thất Thuyết, Hoàng tử Cảnh,... Trên cơ sở tư liệu, xin có vài dòng đính chính nhỏ về bài thơ của ông để bạn đọc có thêm thông tin tìm hiểu tiếp cận văn bản gốc phục vụ cho việc đọc, việc nghiên cứu của mình và làm sáng tỏ thêm văn học nước nhà.


![Xoá rào cản ngôn ngữ: [Bài 2] Tiếng Việt mở lối tri thức](https://t.ex-cdn.com/nongnghiepmoitruong.vn/480w/files/content/2026/04/24/jmp00173-102437_352-083841.jpg)
![Xóa rào cản ngôn ngữ [Bài 1] Chiến lược dài hơi từ lớp học tiếng Việt](https://t.ex-cdn.com/nongnghiepmoitruong.vn/480w/files/content/2026/04/23/jmp00226-100744_629-102938.jpg)









![Sống trên đá: [Bài 1] Phá lối mòn](https://t.ex-cdn.com/nongnghiepmoitruong.vn/480w/files/thanhdv/2026/04/12/3136-20260331_162003-223034_899-223035.jpg)