Những bài đăng báo cuối cùng của cụ Lương Văn Can: [Kỳ 2] Quan tham bởi đâu?

N.C (Lương Ngọc Can) - Thứ Tư, 04/10/2023 , 08:21 (GMT+7)

Quan thanh liêm thì pháp luật mới công bằng, quan tham thì pháp luật không khỏi thiên lệch, pháp luật công bằng thì nước thịnh yên, pháp luật thiên lệch thì nước suy dân hại...

Từ nước quân chủ, nước dân chủ cho chí nước lập hiến, không một nước nào không công nhận quan trường là những người đứng lên giữ pháp luật.

Quan thanh liêm thì pháp luật mới có công bằng, quan tham nhũng thì pháp luật không khỏi thiên lệch, pháp luật công bằng thì nước thịnh yên, pháp luật thiên lệch thì nước suy dân hại; cho nên dù phong tục thay đổi đến nhường nào, đời chuộng quyền thuật là bao nhiêu, cũng phải lấy tiếng thanh liêm làm tiếng đáng yêu, đáng quý, đáng tôn đáng chuộng, mà lấy tiếng tham nhũng làm tiếng đáng chê, đáng cười, đáng trách, đáng giận vậy.

Cảnh một phiên tòa xét xử ở Vĩnh Long năm 1885. 

Nước ta xưa lương bổng quan rất bạc, cây lương chỉ có bao nhiêu phương thóc, nguyệt bổng chỉ có mấy chục quan tiền ví với lương các quan bây giờ mười phần chưa được một.

Lương đã ít như thế, mà phần nhiều ngài vẫn giữ được tiếng thanh liêm như ngọc lành không hề có vết, gương trong chẳng chút bụi trần, xem trong lịch sử ta chép lắm ông làm đến cực phẩm {phẩm hàm cao nhất trong triều} cũng vẫn thường túng bấn, là vì phong hóa bấy giờ còn quý thanh bạch, trọng tiết kiệm, chuộng liêm sỉ mà kiêng sợ cái tiếng tham ô như cái vết nhọ, cho nên càng làm quan to, càng nghèo càng lấy làm cao thượng, thủy chung chỉ lo không giữ được tiếng Liêm thôi.

Nay lương bổng các quan ta nhiều gấp bội phần lương bổng các quan khi trước, tưởng bất tất thu thái không ngại cứ lương mà tiêu cũng đã đủ phú túc, thừa phong lưu, các quan ngày nay giữ cái tiếng thanh liêm lại dễ hơn, các quan khi trước mới phải sao mà bây giờ trong quan trường ta giữ tiếng thanh bạch thì rất ít, mà chỉ đua nhau thi cái thủ đoạn nạo khoét thì rất nhiều, chỉ cốt làm thế nào cho đầy túi tham mà cái tiếng thanh liêm với tiếng tham thì gác ngoài tai không lấy làm giới ý.

Kìa ta thử xem như những ông làm quan chưa được bao lâu đã thấy tậu nhà cho thuê hàng đấy, tậu ruộng mở liềm từng khu, ăn tiêu may mặc tha hồ cực xỉ cùng xa, tiền của đào đâu ra nhiều như thế, bất tất phải nói ai cũng đã rõ.

Lương bổng đã rất hậu mà cái thói tham ô vẫn không hết, là bởi cớ gì? Tại không có pháp luật trừng trị việc tham tang hối lộ chăng? Hay tại thông lệ bây giờ dân gian tất phải mang lễ vào quan công việc mới xong chăng? Không phải thế, luật “tham tang” {ăn của hối lộ, đút lót} không đâu không thi hành, không nha môn nào không có, mà tờ chỉ dụ năm trước “cấm dân không được mang lễ vào quan, cấm quan không được thu lễ của dân” hãy còn rành rành ra đó, những người năng đến cửa quan tưởng cũng đã in sâu vào tâm não. Vậy thì pháp luật trừng trị việc tham tang cũng đã rành rọt, dân gian có lệ luật nào phải mang lễ vào quan.

Thế thì quan tham bởi đâu? Sự đó có nhiều nguyên nhân, nhưng cái nguyên nhân gần nhất là tại dân ta phần nhiều hãy còn ngu dại, không hiểu pháp luật vậy.

Cứ phép công mà bằng ra thì không khi nào dân phải mang lễ vào quan, mà cũng không được mang lễ vào quan. Sao dân ta cứ để của vào quan tựa hồ như nước chảy chỗ trũng, như than bỏ vào lò. Quan ăn lương tức là thuế của dân đóng, thì phải làm việc hết bổn phận đối với dân, khi dân có việc gì cần phải đến công môn, cứ việc mà vào, xong việc thì ra việc gì cứ phải vào quan tất phải có chè, lá đơn kèm theo đồng bạc.

Tòa Hội đồng làng Bộ La, huyện Vũ Tiên, tỉnh Thái Bình, khoảng 1920-1939.

Nói như việc bầu cử thì bên nào đúng lệ thì được, hơn phiếu thì được, có lẽ nào làm chánh phó tổng phải lễ quan mất một vài nghìn, bảy tám trăm làm chánh phó lí phải lễ quan mất năm ba trăm, sáu bảy chục, cùng là các việc khác như chánh phó hương hội, tuần tổng, xã đoàn, có lẽ nào tất phải đem tiền lễ quan mới làm xong thì bên nào phải thì được, trái thì thua, quan phải lấy luật công bằng mà xử, việc gì ta phải ra sớm vào tối, khấn trước một đôi trăm, luồn trước vào sau, đút lót năm chục, bảy chục.

Lại như từ khi thi hành luật mới, chỉ có chuyện phiếm tòa án là bắt được dân, quan không có phép bắt bằng trát, thế mà nhiều nơi vẫn bắt bằng trát, vẫn thấy linh về sai, sao dân cũng chịu, người đi là có tiền theo đi. Bởi cái dại của ngu dân đem tiền đến công môn như thế, thành ra nuôi cái ác cho người giữ pháp luật ở chốn công thự, thấy của thèm tối mắt, hám lợi mất lương tâm, mà văn ngay ra cong, xoay phải ra trái, cái thói hối lộ đã thành nếp, không có không yêu, cái quyền uy tác phúc mới lạm dụng vậy.

Đương cái thời đại kim tiền này biết bao kẻ vì đồng tiền mà phá hoại cả danh dự, vì đồng tiền làm trái cả kỉ cương, thế mà ta cứ đệ tiền mãi vào quyền môn {cửa quyền} để cầu thân, thì có khác gì đem thịt vất cho hổ đói. Tả thử nghĩ người thục nữ trinh tiết thì không bao giờ kẻ cường bạo làm ô nhục được danh, người giao thiệp khôn ngoan thì không bao giờ kẻ gian quyệt dám lừa lấy lợi.

Suy thế biết nếu dân ta sành sỏi thì quan không có đường lối nào mà ăn của đút được. Chẳng qua dân ta chỉ quen cái thói “tốt lễ dễ van” mới có những hạng thỉnh thót quan mà làm cò mồi, thờ phụng quan mà làm chó săn, vạch lông tìm vết, bới bèo ra bọ, điều lành sinh điều dữ, cái sảy nảy cái ung, để xoay xỏa lũ dân hèn mà kiếm chác. Hầu riêng trong tư thất, đêm khuya dẫn bạc vào, thì sở Thanh tra cho người dò xét khôn khéo đến mức nào cũng không có chứng cớ được. Trách nào quan chả càng ngày càng giàu, dân chả càng ngày càng hại.

Nay dân ta muốn thoát khỏi cái hại ấy, không gì bằng lớn từ một tỉnh, một huyện, nhỏ đến một xã một thôn, những người có kiến thức bạo dạn khuyên bảo cho hạng ngu si hèn nhát, đem pháp luật ra mà giảng giải cùng nhau, có việc gì lâm đến việc quan không việc gì phải mất tiền khai tiền trình, tiền lễ, tiền tạ, vào thầy nha không phải mất chè lá, nhận trát bắt không phải mất tiền sai, lại cần phải bảo rõ họ biết rằng: “đem tiền vào quan là phạm tội”, một làng như thế, trăm nghìn làng như thế thì họa may mới lấp được cái suối tham trong hoạn trường vậy.

Nếu không thế thì quen mui thấy mùi, đào được đào mãi, dẫu đem hết của huyết hãn dâng vào đã chắc bụi sống tác phúc cho đâu. (còn nữa)

N.C (Lương Ngọc Can) (Thực nghiệp dân báo, 23/3/1926)
Tin khác
Bí quyết giữ nghề ở làng trống ven sông Vàm Cỏ Tây
Bí quyết giữ nghề ở làng trống ven sông Vàm Cỏ Tây

Những chiếc trống của làng trống Bình An đang có chỗ đứng vững chắc trên thị trường nhờ những nghệ nhân tài hoa, nhưng nơi đây đang mong mỏi lớp người kế nghiệp.

Cụ Kép Trà đã mắng khéo đội ngũ quan lại triều Nguyễn thế nào?
Cụ Kép Trà đã mắng khéo đội ngũ quan lại triều Nguyễn thế nào?

Cụ Kép Trà tài năng, đức độ, lại có chút ngạo nghễ, bất cần đời. Nhân một buổi bình Truyện Kiều, các quan lại cho rằng cụ mượn thơ mắng quan lại Triều Nguyễn

Xóa rào cản ngôn ngữ cho trẻ em đồng bào khi vào lớp 1
Xóa rào cản ngôn ngữ cho trẻ em đồng bào khi vào lớp 1

Bằng nhiều giải pháp, Tây Ninh đang nỗ lực xóa rào cản ngôn ngữ cho trẻ em dân tộc thiểu số trước khi vào bậc tiểu học.

Tuần phủ Lê Trung Ngọc với việc bảo tồn di tích
Tuần phủ Lê Trung Ngọc với việc bảo tồn di tích

Lê Trung Ngọc là vị quan có tinh thần dân tộc cao và rất có ý thức trong việc bảo tồn văn hóa, di sản, cổ tích của dân tộc.

Xoá rào cản ngôn ngữ: [Bài 2] Tiếng Việt mở lối tri thức
Xoá rào cản ngôn ngữ: [Bài 2] Tiếng Việt mở lối tri thức

Tây Ninh Ở sóc Chăm Tân Ninh, rào cản ngôn ngữ dần được tháo gỡ khi trẻ em tiếp cận tiếng Việt từ sớm, tạo nền tảng tri thức và tương lai bền vững.

Xóa rào cản ngôn ngữ [Bài 1] Chiến lược dài hơi từ lớp học tiếng Việt
Xóa rào cản ngôn ngữ [Bài 1] Chiến lược dài hơi từ lớp học tiếng Việt

Tây Ninh Nghị quyết 43/2025/NQ-HĐND là giải pháp chiến lược, giúp trẻ em dân tộc thiểu số xóa rào cản ngôn ngữ, tạo nền móng vững chắc cho hành trình tri thức hóa nông dân địa phương.

Trẩy hội đền Hùng
Trẩy hội đền Hùng

Ngày mồng mười tháng ba - ngày giỗ Tổ Hùng Vương - chính là ngày kỉ niệm trong lịch sử quốc dân ta đó…

Hà Huy Thanh và triết lý tình thương
Hà Huy Thanh và triết lý tình thương

Hà Huy Thanh dù trên cương vị là người viết sách hay doanh nhân thì triết lý chung mà anh theo đuổi chỉ có một vấn đề duy nhất là triết lý tình thương.

Cù lao Rùa có một thư viện tư nhân độc đáo
Cù lao Rùa có một thư viện tư nhân độc đáo

Cù lao Rùa bình yên giữa dòng sông Đồng Nai bao bọc, đang trở thành một điểm sáng văn hóa đọc, với thư viện tư nhân của nhà báo Mai Sông Bé.

Nhà thơ Vũ Từ Trang, thi sĩ Bắc Ninh ‘toàn tòng’
Nhà thơ Vũ Từ Trang, thi sĩ Bắc Ninh ‘toàn tòng’

Vũ Từ Trang trong tâm trí bạn văn, là một người chỉnh chu, không ồn ào, ngay cả thế sự cũng âm thầm ưu phiền.

Đính chính nhỏ về một bài thơ của Phan Khôi trong 'Nhà văn hiện đại'
Đính chính nhỏ về một bài thơ của Phan Khôi trong 'Nhà văn hiện đại'

Bài thơ 'Viếng mộ ông Lê Chất' của học giả Phan Khôi trong tuyển tập 'Nhà văn hiện đại' năm 1942 có chút nhầm lẫn so với tài liệu lưu trữ gốc được số hóa.

Sinh từ và những người được lập sinh từ trong lịch sử Việt Nam
Sinh từ và những người được lập sinh từ trong lịch sử Việt Nam

Lập sinh từ là đỉnh cao của vinh danh trong văn hóa Việt Nam xưa, là phần thưởng quý giá hơn mọi sắc phong của triều đình vì sinh từ xuất phát từ lòng dân.