Tản văn Tạ Duy Anh: Những cái sỏ lợn

Tạ Duy Anh - Thứ Tư, 09/11/2022 , 06:30 (GMT+7)

Khâu khó nhất luôn là khâu bổ đôi xương sọ, moi lấy óc. Nhưng tôi làm việc đó không thua kém gì mấy ông thịt lợn chuyên nghiệp.

Minh họa: Nguyễn Trọng Toàn.

Hình ảnh thường thấy nhất hồi đó, khi tôi còn bé, là những bữa cơm độn ngô hoặc khoai lang khô, ăn với rau luộc chấm nước muối, trong khi cửa hàng mậu dịch, vốn bày hàng mẫu là chính, chỉ dành cho một số người. Mọi thứ béo bổ đều phân phối qua hình thức tem phiếu. Nông dân không thuộc đối tượng ưu tiên. Nông dân chỉ có quyền nhìn và… nuốt nước bọt! Vì thế, muốn cải thiện chút vị giác, chỉ còn cách… tưởng tượng.

Bài liên quan

Nhìn cảnh chúng tôi đói khát, thèm nhạt, mẹ tôi, một người hiền lành nhất trần gian, luôn bị bố chê là dại, bỗng trở nên tháo vát lạ thường. Bà tìm cách lân la bắt chuyện, rồi làm quen, rồi thành thân thiết với những người bán hàng mậu dịch luôn cực kỳ kiêu ngạo và khó tính. Chả hiểu sao, những người này sau đó đều coi mẹ tôi như chỗ chị em, đáo để mấy cũng trở nên hiền và ngoan.

Hồi đó, có người thân quen bán hàng mậu dịch, là cả một sự hãnh diện lớn. Nhưng quan trọng nhất là thỉnh thoảng mẹ từ đâu đó về, kéo áo dốc từ trong người ra lần thì gói mỳ chính, lần thì nửa tút thuốc, lần đôi pin, hộp sữa, cân đường trắng. Còn nếu lần nào đó được hẳn một chiếc lốp xe đạp thì phải tìm cách vận chuyển khác công phu hơn. Mỗi lần như vậy, lập tức chị gái và tôi hoặc đứa em nào đó, phải bỏ ra cả buổi chiều, đem những thứ mẹ mua được bằng giá nhà nước, xuống chợ Rồng, cách nhà mấy cây số, bán lại cho một quán nước duy nhất dám mua hàng cấm, lấy chút tiền chênh lệch.

Món tiền chênh lệch đó đôi khi bằng cả một gia tài nhỏ hồi bấy giờ. Vì thế, nó đáng cho chúng tôi phải nhọc thân, thậm chí đối mặt với nguy hiểm.

Chị gái thứ hai và tôi thường được bố mẹ tín nhiệm giao cho việc quan trọng đó, bởi theo các cụ, chúng tôi tinh khôn và bản lĩnh hơn những đứa khác.

Chị em tôi thường chọn hôm trời có mưa, để lấy cớ mặc áo ni-lông trùm ra ngoài, che đi những thứ mang bán, tránh được mọi sự soi mói còn hơn cả cú vọ của hàng xóm và người đi đường. Đến nơi, chị đứng cách chợ khoảng 300m, để tôi tay không vào thám thính. Hôm nào may mắn thì khi chúng tôi đến, quán nước không có khách, hoặc chỉ có khách là các bà già, trẻ con. Sợ nhất là mấy ông lính phục viên, hoặc dân ngồi lê đôi mách. Các đối tượng này có thể sẽ trực tiếp tra hỏi nguồn gốc hàng của chúng tôi, như một thứ quyền công dân.

Vốn đã “ăn hàng” quen, nhìn thấy tôi, bà chủ quán sẽ nháy mắt ra hiệu, hỏi xem hôm nay có thứ gì. Tôi lượn qua nói nhỏ, hỏi giá, nghe bà trả giá, thường là mang tính bắt chẹt vì bà biết kiểu gì chúng tôi cũng phải bán. Sau khi cò kè thỏa thuận xong, tôi ra chỗ chị gái vẫn đứng chôn chân dưới mưa, nhiều khi cả tiếng, thông báo với chị. Sau đó tôi tiếp tục cảnh giác quan sát trên đường mang hàng vào và đưa rất nhanh cho bà chủ quán để nhận tiền. Nhiều phen, đúng lúc định giao hàng thì lại thấy khách đến, ngồi kín quán nước. Thế là đành phải chờ tiếp hàng tiếng nữa, có lần tối mịt mới trót lọt.

Nhưng mà khi cầm tiền trong tay, những đồng tiền nhàu nát, bao nhiêu nỗi mệt nhọc, rét mướt tan biến hết. Hai chị em đầy tự hào đem nguyên vẹn số tiền về đưa cho bố. Bố nhẩm tính rất nhanh để xem mình lời ra bao nhiêu. Hôm nào được giá, ông gật gù khen hai chị em. Hôm nào bị bắt chẹt, ông vừa cầm tiền vừa chửi mụ hàng nước hoặc tiếc rẻ cho những đứa con khờ dại.

Cũng nhờ sự tháo vát của mẹ mà chị em chúng tôi không quá thiếu đạm động vật như những đứa trẻ khác. Thích nhất là hôm nào đó mẹ mua “giá mậu dịch” được hẳn một cái sỏ lợn to vật. Hôm đó nhà tôi như có tết! Tôi yếu nhất nhà nhưng lại luôn được giao nhiệm vụ xử lý cái sỏ lợn đó và thường là mất đứt một buổi chiều. Đầu tiên phải thui trên rơm, để làm sạch những mảng lông chưa cạo hết. Sau đó lọc hai miếng thịt má quý giá để rán thành mỡ nước, đóng chai ăn dần. Tai, mũi, phần da sát xương… sẽ được thái nhỏ, chỉ bằng cỡ hạt mít, rang mặn với muối, cất đi ăn dè. Lưỡi, mắt cùng một phần thịt vụn sẽ được luộc lên để cả nhà ăn tươi một bữa. Khâu khó nhất luôn là khâu bổ đôi xương sọ, moi lấy óc. Nhưng tôi làm việc đó không thua kém gì mấy ông thịt lợn chuyên nghiệp.

Toàn bộ phần xương sỏ sau khi bổ lấy óc sẽ được ninh nhừ để gỡ nốt số thịt, được gọi là “lòng đào” còn dính lại ở các hốc xương, hàm trên hàm dưới.

Đó luôn là những thứ ngon bổ nhất trần đời với bọn trẻ và cả những người lớn đói đạm. Những hôm như vậy, anh em chúng tôi mặt mũi môi miệng đều nhờn mỡ. Thể nào bố cũng làm nửa cút rượu trắng được đám thợ nấu ngầm nhỏ vào tí thuốc sâu cho nhanh say! Mẹ sẽ ké vài hớp rượu để bố vui là chính. Bà không giấu được nỗi hạnh phúc nhìn lũ con ăn như tằm ăn rỗi. Hứng lên bố lại đem chuyện khổ cực thời xưa, chuyện cải cách ruộng đất, chuyện ăn trộm cơm nguội nhà chánh tổng về nuôi hai đứa em nhưng cuối cùng hai chú tôi vẫn chết đói, kể với chúng tôi. Giọng của bố có cả niềm tự hào không giấu giếm, khi sau bao nhiêu cơ cực, cuối cùng cũng có được một cuộc sống “chả đến nỗi nào”.

Đó là câu chuyện mà ông kể không biết chán, không biết mệt, kể trăm lần, ngàn lần vẫn chỉ đúng một nội dung ấy, đúng một cảm xúc ấy. Có lẽ chỉ khác là với mỗi lần thì hình ảnh tương lai mà ông mơ trước cho chúng tôi lại thêm rực rỡ! Nó luôn đặc biệt ấn tượng khi ông vừa kể vừa cầm hẳn cả cái xương hàm lợn dính đầy thịt, đưa lên miệng gặm.

Tính ra suốt thời gian mới lớn, tôi bổ không dưới một trăm cái sỏ lợn.

Tạ Duy Anh
Tin khác
Bí quyết giữ nghề ở làng trống ven sông Vàm Cỏ Tây
Bí quyết giữ nghề ở làng trống ven sông Vàm Cỏ Tây

Những chiếc trống của làng trống Bình An đang có chỗ đứng vững chắc trên thị trường nhờ những nghệ nhân tài hoa, nhưng nơi đây đang mong mỏi lớp người kế nghiệp.

Cụ Kép Trà đã mắng khéo đội ngũ quan lại triều Nguyễn thế nào?
Cụ Kép Trà đã mắng khéo đội ngũ quan lại triều Nguyễn thế nào?

Cụ Kép Trà tài năng, đức độ, lại có chút ngạo nghễ, bất cần đời. Nhân một buổi bình Truyện Kiều, các quan lại cho rằng cụ mượn thơ mắng quan lại Triều Nguyễn

Xóa rào cản ngôn ngữ cho trẻ em đồng bào khi vào lớp 1
Xóa rào cản ngôn ngữ cho trẻ em đồng bào khi vào lớp 1

Bằng nhiều giải pháp, Tây Ninh đang nỗ lực xóa rào cản ngôn ngữ cho trẻ em dân tộc thiểu số trước khi vào bậc tiểu học.

Tuần phủ Lê Trung Ngọc với việc bảo tồn di tích
Tuần phủ Lê Trung Ngọc với việc bảo tồn di tích

Lê Trung Ngọc là vị quan có tinh thần dân tộc cao và rất có ý thức trong việc bảo tồn văn hóa, di sản, cổ tích của dân tộc.

Xoá rào cản ngôn ngữ: [Bài 2] Tiếng Việt mở lối tri thức
Xoá rào cản ngôn ngữ: [Bài 2] Tiếng Việt mở lối tri thức

Tây Ninh Ở sóc Chăm Tân Ninh, rào cản ngôn ngữ dần được tháo gỡ khi trẻ em tiếp cận tiếng Việt từ sớm, tạo nền tảng tri thức và tương lai bền vững.

Xóa rào cản ngôn ngữ [Bài 1] Chiến lược dài hơi từ lớp học tiếng Việt
Xóa rào cản ngôn ngữ [Bài 1] Chiến lược dài hơi từ lớp học tiếng Việt

Tây Ninh Nghị quyết 43/2025/NQ-HĐND là giải pháp chiến lược, giúp trẻ em dân tộc thiểu số xóa rào cản ngôn ngữ, tạo nền móng vững chắc cho hành trình tri thức hóa nông dân địa phương.

Trẩy hội đền Hùng
Trẩy hội đền Hùng

Ngày mồng mười tháng ba - ngày giỗ Tổ Hùng Vương - chính là ngày kỉ niệm trong lịch sử quốc dân ta đó…

Hà Huy Thanh và triết lý tình thương
Hà Huy Thanh và triết lý tình thương

Hà Huy Thanh dù trên cương vị là người viết sách hay doanh nhân thì triết lý chung mà anh theo đuổi chỉ có một vấn đề duy nhất là triết lý tình thương.

Cù lao Rùa có một thư viện tư nhân độc đáo
Cù lao Rùa có một thư viện tư nhân độc đáo

Cù lao Rùa bình yên giữa dòng sông Đồng Nai bao bọc, đang trở thành một điểm sáng văn hóa đọc, với thư viện tư nhân của nhà báo Mai Sông Bé.

Nhà thơ Vũ Từ Trang, thi sĩ Bắc Ninh ‘toàn tòng’
Nhà thơ Vũ Từ Trang, thi sĩ Bắc Ninh ‘toàn tòng’

Vũ Từ Trang trong tâm trí bạn văn, là một người chỉnh chu, không ồn ào, ngay cả thế sự cũng âm thầm ưu phiền.

Đính chính nhỏ về một bài thơ của Phan Khôi trong 'Nhà văn hiện đại'
Đính chính nhỏ về một bài thơ của Phan Khôi trong 'Nhà văn hiện đại'

Bài thơ 'Viếng mộ ông Lê Chất' của học giả Phan Khôi trong tuyển tập 'Nhà văn hiện đại' năm 1942 có chút nhầm lẫn so với tài liệu lưu trữ gốc được số hóa.

Sinh từ và những người được lập sinh từ trong lịch sử Việt Nam
Sinh từ và những người được lập sinh từ trong lịch sử Việt Nam

Lập sinh từ là đỉnh cao của vinh danh trong văn hóa Việt Nam xưa, là phần thưởng quý giá hơn mọi sắc phong của triều đình vì sinh từ xuất phát từ lòng dân.