Lão thi sĩ trầm tư kỷ niệm ‘ai cũng có ngày xưa’

Tuy Hòa - Thứ Ba, 15/10/2024 , 14:32 (GMT+7)

Lão thi sĩ Trần Duy Hiển ngoài tuổi tám mươi vẫn chứng minh sức nghĩ và sức viết chưa mệt mỏi, với tập thơ ‘Ai cũng có ngày xưa’ vừa ra mắt công chúng.

Lão thi sĩ Trần Duy Hiển qua nét vẽ của Huỳnh Dũng Nhân.

Lão thi sĩ Trần Duy Hiển từng làm Trưởng phòng Thống kê huyện Kim Sơn, tỉnh Ninh Bình trước khi nghỉ hưu và định cư tại TP.HCM. Thói quen nghề nghiệp ấy có tác động gì đến con đường thi ca của ông không? Có lẽ có, khi ông rạch ròi lật lại những trang kỷ niệm đời mình để mã hóa thành thơ: “Tôi lại viết những ngọn đèn trước gió/ Viết những bình minh lóng lánh tiếng chim/ Cùng những cánh buồm trôi không đợi bờ hẹn bến/ Chuyện của riêng mình mờ tỏ vào đêm”.

Đọc tập thơ “Ai cũng có ngày xưa” của Trần Duy Hiển do Nhà xuất bản Hội Nhà Văn vừa ấn hành, ít ai dám nghĩ rằng, tác giả đã ngoài tuổi tám mươi. Bởi lẽ, ý tứ và câu chữ vẫn dạt dào trong thơ ông, vừa nôn nao hồi tưởng vừa cồn cào thế sự: “Đò khuya đã hết người rồi/ Một mình một bến nụ cười heo may”.

Thử dùng phương pháp thống kê sở trường của lão thi sĩ Trần Duy Hiển để khám phá thế giới xa vắng “Ai cũng có ngày xưa”, sẽ nhận ra những mảnh vỡ lấp lánh số phận. Đó là cố hương ấu thơ thỉnh thoảng khêu lại ngọn đèn bé dại: “Khi ta lớn/ Giấc mơ cũng lớn/ Bụi bặm/ Cô đơn/ Cũng lớn hơn/ Chỉ cái ao nhà hẹp lại”. Đó là Tổ quốc nhiều mất mát vì chiến tranh: “Người lính năm xưa/ Giờ vẫn đi tìm đồng đội/ Những đêm dài họ đứng phía cơn mưa”. Đó là nỗi lòng người vợ tào khang cam chịu thủy chung: “Bầu trời cũ vẫn xanh màu khói bếp/ Em vẫn cầm nước mắt ở trên tay”. Và đó là niềm riêng của chính ông sau bôn ba xuôi ngược: “Đêm thương nhớ nhúng vào chiều sương khói/ Để mây trời bàng bạc cả hồn quê”.

Thơ Trần Duy Hiển không quẩn quanh vần điệu hiu quạnh kiểu cao niên cầu an. Ông hướng ra cuộc sống mà run rủi cùng tha nhân, dẫu tình cờ thoáng qua “Bỏ phố em đi nhớ thương gói lại/ Để lòng ta khắc khoải gốc si già”, dẫu ngậm ngùi vô cớ “Bởi chưng tơ nhện buộc nhau/ Tuột tay bát vỡ làm đau mảnh sành” và dẫu hạnh ngộ mong manh “Mọi cơn bão lòng từ phía em thổi tới/ Dội vào chiều làm nghiêng lệch đời nhau”.

Sự nhạy cảm đích thực của một người thao thức sáng tạo, dường như không cho phép lão thi sĩ Trần Duy Hiển bất kỳ một phút giây thờ ơ nào. Những cảnh vật bề bộn cứ bám lấy ông, giục ông bâng khuâng cả điều tầm thường “Chân ta vấp ngọn nắng chiều trên cỏ/ Sỏi đá trơ gan cũng động lòng” lẫn điều oai nghiêm “Đến với tháp thả hồn về quá khứ/ Dấu chân xưa mờ tỏ để ta say”. Và đặc biệt hơn, ông biết dùng cái nhìn tinh nghịch để xoa dịu ngổn ngang nghịch lý ếch ngồi đáy giếng “Vòm trời chỉ bằng vành nón/ Nhìn lên chẳng thấy thánh hiền” và an ủi bản thân giăng mắc tơ vương “Phố núi chênh chao màu trăng vỡ/ Sao chẳng đồng bằng để lòng khỏi nhấp nhô”.

Tập thơ được viết khi tác giả đã qua tuổi 80.

Lão thi sĩ Trần Duy Hiển luôn dùng tư duy động để quan sát và chiêm nghiệm. Sự liên tưởng tích cực giúp thơ ông dịch chuyển liên tục, nối gần với xa, nối thực với ảo. Ông chấp nhận “Thương nhớ ướt cả sang tôi/ Một chiều nông nổi rối bời cơn mưa” và ông xót xa “Tối ngày cầm gió trên tay/ Vẫn không giữ nổi mây bay ngang trời/ Cao xanh có được mấy người/ Nhúng chàm không ít mây trôi dưới bèo”.

Trải nghiệm bao nhiêu năm tháng thăng trầm, đủ để lão thi sĩ Trần Duy Hiển chắt chiu và gói ghém thành một không gian bái vọng “Ai cũng có ngày xưa”. Ở tuổi bát thập, ông cảm nhận sự thật mỏi mòn “Tiếng chiều vỡ hoàng hôn như nát vụn/ Đám đông ồn ào những vết chân quen/ Họ lao xao như ông vỡ tổ/ Ta lẻ loi như vệt nắng bỏ quên” và thấu hiểu gắng gượng níu kéo “Mình ta bến đợi/ Chai không nghiêng hoài”. Vì vậy, một “vệt nắng bỏ quên” đã thức dậy những câu thơ trìu mến, để ông ung dung trong miền bịn rịn khôn nguôi: “Lời vàng trót đã đánh rơi/ Bỗng dưng sáo hót rối bời cơn mưa/ Bao nhiêu kỷ niệm ngày xưa/ Hóa thành mây trắng lỡ mùa bay ngang”.                                 

Tuy Hòa
Tin khác
Ta yêu tiếng nước ta
Ta yêu tiếng nước ta

Tiếng Việt - tiếng nước ta - trước hết, đó là tiếng nói Việt (âm Nôm), mà người nước ngoài mô tả là 'líu lo như tiếng chim'.

Về việc chọn sách giáo khoa ở Hoa Kỳ cho học sinh
Về việc chọn sách giáo khoa ở Hoa Kỳ cho học sinh

Bài viết này cung cấp vài nét chính về quy trình chọn lựa sách giáo khoa cho các lớp từ Mẫu giáo đến lớp 12 của hệ thống trường công lập ở Bắc Mỹ.

Nhớ Dương Tường
Nhớ Dương Tường

Gần đây, nhân một người trẻ rời cõi tạm được cộng đồng mạng nhắc đến rất nhiều với những lời tưởng thưởng về tài năng của anh, tôi lại nhớ đến DƯƠNG TƯỜNG.

'Tống biệt hành' - ai người Thâm Tâm tống biệt?
'Tống biệt hành' - ai người Thâm Tâm tống biệt?

'Tống biệt hành' có thể xem là một bài thơ dự báo định mệnh. Đó là một bài thơ rất lạ, đến nay vẫn còn rất lạ, khiến người đời sauphảirơinướcmắt,nghĩngợimãichưathôi!...

Dáng đứng Việt Nam tạc vào thế kỷ
Dáng đứng Việt Nam tạc vào thế kỷ

Dáng đứng Việt Nam được bồi đắp từ sự hy sinh của những thương binh liệt sĩ, còn mãi vang vọng trong những áng thơ kiêu hãnh và tự hào.

Quả sấu tròn
Quả sấu tròn

Quả sấu tròn đã lăn từ lịch sử và rừng già đến mọc giữa phố xá, tặng con người một bát canh chua như lời nhắc nhở đừng quá rời xa cội nguồn.

Hào khí Việt lấp lánh trong 'Ba người vượt ngục Guyane'
Hào khí Việt lấp lánh trong 'Ba người vượt ngục Guyane'

Hào khí Việt những năm đầu thế kỷ 20 được tái hiện rất rõ nét qua cuốn sách tư liệu công phu 'Ba người vượt ngục Guyena' của tác giả Đỗ Thái Bình.

Lạc vào cuộc ‘đua thuyền’ truyền hình Quảng Bình
Lạc vào cuộc ‘đua thuyền’ truyền hình Quảng Bình

Không có hàng ngàn cổ động viên reo hò, nhưng tôi đã tưởng tượng là ê kíp truyền hình trực tiếp đang chèo một con thuyền chở văn hóa Quảng Bình đi khắp muôn nơi...

Nông nghiệp và Môi trường với Nguyễn Huy Thiệp
Nông nghiệp và Môi trường với Nguyễn Huy Thiệp

Dù khiêm tốn đến mấy, hẳn ông Lê Nam Sơn, ông Trịnh Bá Ninh và các biên tập viên kỳ cựu của báo đều không thấy chướng khi nói rằng truyện ngắn Nguyễn Huy Thiệp đã góp phần làm nên, làm vững chắc thêm hiện tượng Báo Nông nghiệp Việt Nam số Tết trong làng báo nước nhà.

Hồi ký Phùng Bảo Thạch: Xuất xứ cuốn truyện 'Mồ cô Phượng'
Hồi ký Phùng Bảo Thạch: Xuất xứ cuốn truyện 'Mồ cô Phượng'

Ông bạn già kính mến của tôi thầm lặng viết 'Mồ cô Phượng', ở trong các tiệm ăn, ngoài đường, quán chợ, bến tàu. Vậy mà tuyệt nhiên không nói với tôi một lời.

Hồi ký Phùng Bảo Thạch: Hoàng Tích Chu - Khí phách một nhà báo
Hồi ký Phùng Bảo Thạch: Hoàng Tích Chu - Khí phách một nhà báo

Tôi say sưa đọc đi đọc lại bài báo của Hoàng Tích Chu. Với bài báo này, anh đã để lại trong tôi cái ấn tượng tốt đẹp của khí phách một người làm báo.

Cây liễu trước gió thôn tôi
Cây liễu trước gió thôn tôi

Tổng kết UBMTTQ huyện Quỳnh Lưu, tôi ngỡ ngàng khi thấy Bí thư Chi bộ thôn tôi Cù Thị Nhàn trong bộ áo dài vàng thướt tha lên sân khấu nhận bằng khen.